THƯ GIÃN 24H
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2011

Tình bạn


Hãy thử trả lời vài câu hỏi dưới đây:

- Hãy kể tên năm người giàu nhất thế giới. Hãy kể tên vài người đoạt vương miện hoa hậu hoàn vũ trong mấy năm gần đây. Hãy kể tên 10 người đã đoạt giải Nobel. Hãy kể tên 6 nghệ sĩ mới đây được nhận giải thưởng của viện hàn lâm khoa học - nghệ thuật điện ảnh trao tặng.
Bạn có thể trả lời dễ dàng không? Chắc là không? Vấn đề là không ai trong chúng ta nhớ đến những ngôi sao của ngày hôm qua cả, dù những thành tích của họ không phải là thành tích hạng hai. Họ là những siêu sao trong lĩnh vực của họ. Thế mà khi tràng pháo tay chấm dứt, khi những giải thưởng mờ nhạt đi, những thành tích bị lãng quên thì những lời chúc mừng nồng nhiệt cùng những tước hiệu cũng sẽ bị chôn vùi theo chủ nhân của nó.

Và đây là những câu hỏi khác, hãy xem thử bạn sẽ trả lời như thế nào:

- Hãy kể tên vài thầy cô đã giúp đỡ bạn trong quá trình học tập. Hãy kể tên 3 người đã từng giúp bạn trong những lúc khó khăn. Hãy kể tên vài người đã cho bạn những bài học đáng giá. Hãy nghĩ đến người đã làm bạn thấy cuộc sống giá trị và ý nghĩa. Hãy nghĩ đến năm người mà bạn thích nói chuyện với họ. Hãy nêu tên một nhân vật trong phim nào đó mà câu chuyện của họ làm bạn ngưỡng mộ và rung động.

Dễ hơn phải không? Và bài học chính là những người đã làm cuộc đời bạn khác đi không phải là những người danh tiếng nhất, nhiều tiền nhất, hay nhiều giải thưởng nhất. Họ chính là những người đã từng bận lòng với bạn.

Thứ Năm, 24 tháng 11, 2011

Hạnh Phúc


Trở lại



Con người sinh ra trên cõi đời này, từ thuở mới chào đời cất tiếng khóc tu oa cho đến lúc trưởng thành, không ai tự đoán định được thân phận của chính mình. Có người từ bé đến lớn luôn được cha mẹ cưng chiều, ngoài xã hội được nhiều người ưu đãi, thành đạt công danh rực rỡ. Có kẻ mới chào đời đã không cha mẹ, cuộc sống dãi nắng dầm sương, bôn ba xuôi ngược giữa chốn trường đời. Những người ấy, trong lòng họ luôn âm thầm mong mỏi, đợi chờ một phép mầu đem đến cho họ cuộc sống hạnh phúc. Vậy thế nào là hạnh phúc ?

      Trên phương diện từ ngữ, “Hạnh phúc” là chỉ cho vận may phúc tốt, mọi sự thành tựu như ý nguyện. Xét về phương diện cảm nhận hạnh phúc ở thế gian, nó rất đa dạng và phong phú. Nó bàng bạc lan tỏa trong từng tầng lớp đời sống con người trong xã hội, từ bậc trí thức thượng lưu cho đến thành phần lao động, đều có cảm nhận riêng.

      Đối với thành phần lao động, hạnh phúc của họ rất đơn giản, quanh năm suốt tháng tuy vất vả nhọc nhằn, sớm nắng chiều mưa gian khổ, nhưng họ không màng, lòng chỉ mong gia đình êm ấm, đủ ăn đủ mặc, con cái ngoan hiền, học hành đến nơi đến chốn, ngần ấy thôi là họ đủ vui rồi. Nhưng với thành phần trí thức thượng lưu, sự cảm nhận hạnh phúc của họ tế nhị hơn. Ngoài nhu cầu vật chất, đời sống hạnh phúc ở tinh thần là điều quan trọng. Vị bác sĩ, hạnh phúc của họ là được quên mình để quan tâm, chăm sóc, cứu giúp bệnh nhân thoát khỏi tử thần, đem lại niềm vui cho người bệnh. Hay như các nhà bác học, năm tháng miệt mài, thí nghiệm phát minh ra những công trình mới, sáng kiến mới, cống hiến cho nhân loại. Còn đó, niềm hạnh phúc lặng thầm của những vị thầy đứng trên bục giảng, nhìn thế hệ học trò tầng tầng lớp lớp, công thành danh toại do chính mình vun đắp … Đó là những niềm vui rất đáng được trân trọng.

      Song, vạn pháp hiện hữu trên cõi đời này dù thô hay tế, đều đi theo luật Thành, Trụ, Hoại, Không. Nó được hình thành và tồn tại trên lý Duyên sinh. Do đó, những hạnh phúc kể trên nó cũng chịu sự chi phối của định luật Vô thường, nó vẫn bị vương vấn trong vòng rào Có và Không. Thành tựu được như ý nguyện thì hạnh phúc; còn ngược lại, buồn vui, đau khổ là điều không sao tránh khỏi. Con người sống trên đời cứ mãi chao đảo trong sự được mất thì còn gì để gọi là hạnh phúc ? Trong bài viết này tôi muốn bày tỏ, ngoài những thứ hạnh phúc hiện thực mà chúng ta đã thấy, còn có thứ hạnh phúc gần gũi, chân thật hơn, ở ngay nơi chúng ta, nhưng ta mãi chạy theo mong cầu những điều xa xôi mà bỏ quên nó. Đó là hạnh phúc khi ta được thân người. Tại sao được thân người là điều hạnh phúc ? Vì đây là một trong bốn điều khó gặp mà trong kinh Đức Phật thường nhắc nhở : “Thân người khó được, Phật pháp khó nghe, tín tâm khó phát, bạn lành khó gặp”. Sống động hơn, đó là hình ảnh con rùa mù trăm năm nổi lên một lần nơi biển cả, tìm bọng cây nổi để chui vào, vẫn còn dễ dàng hơn chúng ta, khi mất thân người thì muôn kiếp khó tìm được lại. Vì sao ? Bởi vì rùa tuy mù, đại dương dẫu mênh mông, song vẫn có cơ hội để nó tìm được bọng cây. Còn chúng ta tuy được làm người nhưng không biết quý trọng thân này, không biết tu nhân tích đức, cải ác tùng thiện, giữ gìn ba nghiệp, quy y Tam bảo, thọ trì năm giới. Ngày tháng thoi đưa, cứ mặc cho ba nghiệp phóng túng, dong ruổi theo sáu trần, nào sắc đẹp, tiền tài, danh vọng để thỏa mãn tâm tham ái dẫy đầy, tạo ra muôn trùng tội lỗi không phút nào ngơi. Nếu một phen đọa lạc trầm luân trong sáu nẻo, nghiệp ác ngày càng tăng bởi si mê chồng chất thì biết đến bao giờ mới ra khỏi, để tìm lại được thân người như trước ?

      Hai hình ảnh đối lập giữa người và vật được đưa ra so sánh biểu trưng, mức độ cách xa đó cho thấy thân người quý trọng đến dường nào ? Ấy vậy mà xưa kia có thi nhân đã thốt lên :

      “Kiếp sau xin chớ làm người, 
      Làm cây thông đứng giữa trời mà reo”. 

      Vì sao thi nhân lại nói thế ? Có phải chăng cuộc sống của kiếp người có nhiều trái ngang bất hạnh, đời giả trá bạc đen, tình đồng loại cơ hồ mai một, người thì sang cả lắm của nhiều tiền, kẻ thì cơ hàn áo cơm chẳng đủ ? Song, dù thế nào đi chăng nữa, chúng ta cũng không có quyền chối bỏ, quay lưng “xin chớ làm người”, mà chúng ta hãy thật lòng đón nhận kiếp sống của một con người trong từng bối cảnh, có thế chúng ta mới thấy được niềm vui sống, thấy được cuộc đời vẫn còn nhiều số phận đáng thương đang đợi chờ ta nâng đỡ. Ngày xưa, khi gặp cảnh trái ngang, chính tôi cũng đã nói như thế, nhưng giờ đây gẫm lại mới thấy mình ngu dại vô cùng. Cuộc đời đâu có chối bỏ ta, cớ sao ta nỡ lòng quay lưng ngoảnh mặt ? Trong một xã hội văn minh, chúng ta cần phải thức thời dung hòa cuộc sống, không thể nào giữ mãi định kiến:

      Mọi người đục cả, mình ta trong. 
      Mọi người say cả, mình ta tỉnh. 

      (Khuất Nguyên) 

      Tuy chúng ta chưa đầy đủ khả năng đạt đến trình độ ung dung, “thỏng tay vào chợ”, nhưng chúng ta có thể tùy duyên mà chọn lọc những cái hay, nét đẹp tích lũy cho mình, để giúp cho đời sống tâm linh của chúng ta ngày càng phong phú hơn. Chúng ta may mắn được làm người là do duyên nghiệp xưa kia của ta gieo tạo, vậy thì hôm nay ta phải biết nâng cao giá trị làm người, giá trị cao quý của con người là phải biết cảm thông, xẻ chia vun đắp, biết tùy thời để sống, đem lại lợi ích cho tha nhân, phải thiết tha xem đó là trách nhiệm và bổn phận. Như lời của một nhà thơ :

      Đã là con chim và chiếc lá, 
      Thì chim phải hót và lá phải xanh, 
      Đã là người có vay thì phải trả, 
      Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình. 

      Ôi ! Một sinh vật hữu tình bé nhỏ, một chiếc lá thầm lặng bên thềm mà còn nhận ra được trách nhiệm bản thân để hiến dâng cho cuộc sống này thêm sắc màu tươi đẹp. Huống chi làm một con người ? Dù cư sĩ hay tu sĩ, trên vai đều oằn nặng bốn ân : Ân cha mẹ sanh thành dưỡng dục, ân Sư trưởng nặng lòng giáo hóa, ân quốc vương khiến đất nước bình yên, ân bạn lành tận tình giúp đỡ. Tất cả chẳng ai đòi, nhưng bản thân làm người chúng ta không thể nào mặc nhiên thọ hưởng, bởi quy luật tuần hoàn : “Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình”.

      Sống mà được cho người những gì mình có, cũng là một điều hạnh phúc. Nếu ta không có vật chất để cho người thì hãy cho nụ cười nhân ái, lời nói dịu dàng đầy tình thương chân thật của chúng ta. Đức Phật khi xưa xuất gia từ bỏ cung vàng điện ngọc, Ngài đâu có bạc tiền để cho thiên hạ. Nhưng với tấm lòng từ mẫn, với trí tuệ siêu phàm, Ngài đã cho nhân loại một con đường an lạc, giải thoát ngay cõi Ta bà. Lời tuyên ngôn “Không có giai cấp trong dòng máu cùng đỏ, không có hận thù trong giọt nước mắt cùng mặn” của Ngài đã mở đầu cho kỷ nguyên mới đậm chất tình người, thể hiện tinh thần bình đẳng, vô ngã, vị tha. Ngài không những mở đường chỉ lối, đưa chúng sanh ra khỏi vòng kiềm tỏa, uy quyền của giai cấp, mà còn cho chúng sanh thấy rằng số phận con người được hình thành do bởi Nghiệp báo, Nhân quả, Duyên sinh của chính mình.

      Chẳng còn bao lâu nữa, khắp cả hoàn cầu, hàng ngàn Phật tử nô nức đón mừng ngày Phật đản, cùng nhau chí tâm thành kính hướng về Từ phụ, vị cha lành xuất hiện trên cõi Ta bà, đem lại niềm hân hoan cho nhân loại. Nếu cách đây hơn 2500, Ngài đã từng lau khô dòng lệ cho giai cấp Thủ-đà-la, Phệ-xá, thì hôm nay chúng con - đệ tử của Người, cũng nguyền nối gót, nguyện cầu cho chúng sanh vơi niềm đau khổ, thêm nhiều hạnh phúc. Điều căn bản là phải biết nâng niu, quý trọng hạnh phúc lớn lao khi ta được thân người. Quý trọng thân người đây không phải để chúng ta bồi bổ, ăn ngon, mặc đẹp, mà nương vào đó để chúng ta vun bồi phước tuệ, hoàn thiện nhân cách cho chính mình và làm lợi ích cho nhân loại. Giàu sang hay đói khổ, thành công hay thất bại, hạnh phúc hay khổ đau, đều tùy thuộc vào chính bản thân ta. Do đó, hôm nay ta được thân người hoàn chỉnh, được nghe chánh pháp, phát tâm lành tu học, có được bạn hiền giúp đỡ, đó là một hạnh phúc vô cùng vĩ đại.

      Trong niềm hạnh phúc hân hoan mừng ngày Phật đản, xin cho con được thành kính dâng lên Từ phụ lời tán thán :

      Đức Thế Tôn cao cả tuyệt vời ! 
      Từ bi thị hiện khắp muôn nơi 
      Ban cho nhân loại niềm vui sống 
      Cho con hạnh phúc được làm người 
      Lắng nghe chánh pháp vơi sầu khổ 
      Diệt tận nguồn mê trí sáng ngời 
      Hạnh phúc trong muôn ngàn hạnh phúc 
      Làm người hạnh phúc nhất trên đời !



Thích Nữ Tắc Phú
  
 

Truyện " Hai viên gạch xấu xí"



Khi đến vùng đất mới, các vị sư phải xây dựng lại mọi thứ. Họ mua cát, gạch, các dụng cụ và bắt tay vào việc.

Một chú tiểu được giao xây dựng bức tường gạch. Chú làm việc rất tập trung, luôn kiểm tra xem các viên gạch đã thẳng chưa, có ngay ngắn không. Công việc tiến triển khá chậm vì chú đặc biệt kỹ lưỡng. Tuy nhiên chú không lấy đó làm phiền vì biết mình sắp sửa xây một bức tường tuyệt đẹp lần đầu tiên trong đời.


Thứ Tư, 23 tháng 11, 2011

Bình thường nhưng bất ngờ


Có lẽ thượng đế muốn chúng ta gặp những con người xấu trước khi gặp người tốt để khi gặp được người tốt, ta sẽ biết ơn những con người đó.
Khi cánh cửa hạnh phúc đóng lại, cánh cửa khác sẽ mở ra, nhưng thường chúng ta cứ mãi nhìn vào cánh cửa đã đóng mà không biết cánh cửa khác đã mở ra.
Người bạn tốt là người mà có thể ở bên cạnh ta khi ta buồn, người mà có thể cùng ta chia sẻ niềm vui lẫn nỗi buồn.
Chúng ta thường không biết đựơc giá trị của những thứ mà chúng ta đang có cho đến khi chúng biến mất.
Đừng nhìn vào bề ngoài của một con người, vì chúng có thể là sự giả dối, đừng nhìn vào sự giàu có của người khác vì chúng sẽ biến mất. Hãy đi tìm ngừơi có thể làm cho trái tim ta mỉm cười.
Bạn sẽ vui vẻ khi bạn có đủ hạnh phúc, bạn sẽ thành công khi bạn có đủ niềm tin.
Hãy luôn đặt mình vào vị trí của người khác, nếu bạn cảm thấy việc ấy làm bạn đau lòng thì người khác cũng sẽ đau lòng nếu như bạn làm việc ấy với người khác.
Hạnh phúc lớn nhất của con người là không cần phải có mọi thứ tốt đẹp nhất, mà họ muốn làm mọi thứ xuất hiện theo cách của họ.
Quá khứ luôn là nền tảng cho tương lai tươi sáng, bạn không thể có đựơc một cuộc sống tốt đẹp cho đến khi bạn vượt qua những thất bại và đau buồn lớn nhất trong quá khứ.
Khi bạn sinh ra, bạn khóc và mọi người xung quanh bạn lại mỉm cười. Bạn hãy sống làm sao để mà khi bạn mất, bạn cười và mọi ngừơi xung quanh bạn lại khóc.

Thứ Tư, 2 tháng 11, 2011

Tôi kiểm soát được gì trong cuộc đời


Bạn đang đi xe máy và lỡ va quệt nhẹ vào một người đi xe máy khác. Người đó quay lại chửi bạn một câu tục tĩu. Bạn có nên bực tức và chửi lại người đó?


Bạn biết không, tôi sẽ nói với bạn điều này: Bạn không thể hoàn toàn kiểm soát được bất cứ điều gì xảy đến với bạn trên cuộc đời này. Cái duy nhất mà bạn có thể kiểm soát được hoàn toàn chính là suy nghĩ và phản ứng của bạn!

Bạn không thể thể kiểm soát được suy nghĩ của người khác. Người khác có quyền nghĩ xấu hay nghĩ tốt về bạn, tuỳ theo hiểu biết của họ về bạn.

Bạn không thể kiểm soát được hành động của người khác. Người khác có quyền nói hay làm những điều làm vừa lòng hay không làm vừa lòng bạn, tuỳ theo suy nghĩ và phản ứng của họ về bạn.

Bạn không thể kiểm soát được những sự việc xảy ra một cách ngẫu nhiên với bạn. Bạn đang đi dưới một hàng cây và rất có thể một bãi phân chim rơi và đầu bạn. Bạn không thể kiểm soát được việc những chú chim vô tội "phóng uế" lên đầu bạn.

Điều duy nhất mà bạn có thể kiểm soát là suy nghĩ và phản ứng của bạn về những việc xảy đến với mình.

Gặp người đi xe máy quay lại chửi bạn như trong tình huống ở trên, bạn có thể lựa chọn 2 cách suy nghĩ và phản ứng:

1. Bạn tức giận vì anh ta đã đi sai đường. Bạn cũng quay lại "chửi" anh ta. Và rất có thể 2 người sẽ kết thúc cuộc cãi cọ bằng một trận ẩu đả trên đường phố và phải nhờ sự can thiệp của cảnh sát giao thông.

2. Bạn xin lỗi và phóng xe đi tiếp và tự nhủ: "Ồ mình cũng hơi sai một chút. Có lẽ hôm qua anh ta bị vợ "cằn nhằn" hay bị sếp rầy la nên hôm nay bực tức lây sang mình."



Hàng ngày bạn nên chuẩn bị tinh thần để gặp ít nhất một vài chuyện chướng tai, gai mắt. Bạn hãy tự nhủ đó là một phần tất yếu của cuộc sống. Luôn có người thế này thế khác, có chuyện thế này thế khác để làm phong phú và đa dạng cho cuộc đời.

Và nếu gặp những chuyện như vậy bạn hãy tự nhủ đó là những cơ hội tốt để bạn rèn luyện sự điềm đạm. Hãy tự nhủ đó là những cơ hội tốt để bạn rèn luyện việc làm chủ suy nghĩ và cảm xúc của bản thân. Cuộc đời luôn có những cơ hội để cho bạn rèn luyện bản thân, phải không nào?

Và hãy nhớ, cái duy nhất mà bạn có thể kiểm soát trên cuộc đời này chính là suy nghĩ và phản ứng của bạn!

Chúc bạn luôn cảm thấy bình tĩnh và thanh thản khi đương đầu với mọi việc xảy ra trong cuộc sống!

Nguồn dinhhuongnghenghiep.com

Tôi kiểm soát được gì trong cuộc đời


Bạn đang đi xe máy và lỡ va quệt nhẹ vào một người đi xe máy khác. Người đó quay lại chửi bạn một câu tục tĩu. Bạn có nên bực tức và chửi lại người đó?


Bạn biết không, tôi sẽ nói với bạn điều này: Bạn không thể hoàn toàn kiểm soát được bất cứ điều gì xảy đến với bạn trên cuộc đời này. Cái duy nhất mà bạn có thể kiểm soát được hoàn toàn chính là suy nghĩ và phản ứng của bạn!

Bạn không thể thể kiểm soát được suy nghĩ của người khác. Người khác có quyền nghĩ xấu hay nghĩ tốt về bạn, tuỳ theo hiểu biết của họ về bạn.

Bạn không thể kiểm soát được hành động của người khác. Người khác có quyền nói hay làm những điều làm vừa lòng hay không làm vừa lòng bạn, tuỳ theo suy nghĩ và phản ứng của họ về bạn.

Bạn không thể kiểm soát được những sự việc xảy ra một cách ngẫu nhiên với bạn. Bạn đang đi dưới một hàng cây và rất có thể một bãi phân chim rơi và đầu bạn. Bạn không thể kiểm soát được việc những chú chim vô tội "phóng uế" lên đầu bạn.

Điều duy nhất mà bạn có thể kiểm soát là suy nghĩ và phản ứng của bạn về những việc xảy đến với mình.

Gặp người đi xe máy quay lại chửi bạn như trong tình huống ở trên, bạn có thể lựa chọn 2 cách suy nghĩ và phản ứng:

1. Bạn tức giận vì anh ta đã đi sai đường. Bạn cũng quay lại "chửi" anh ta. Và rất có thể 2 người sẽ kết thúc cuộc cãi cọ bằng một trận ẩu đả trên đường phố và phải nhờ sự can thiệp của cảnh sát giao thông.

2. Bạn xin lỗi và phóng xe đi tiếp và tự nhủ: "Ồ mình cũng hơi sai một chút. Có lẽ hôm qua anh ta bị vợ "cằn nhằn" hay bị sếp rầy la nên hôm nay bực tức lây sang mình."



Hàng ngày bạn nên chuẩn bị tinh thần để gặp ít nhất một vài chuyện chướng tai, gai mắt. Bạn hãy tự nhủ đó là một phần tất yếu của cuộc sống. Luôn có người thế này thế khác, có chuyện thế này thế khác để làm phong phú và đa dạng cho cuộc đời.

Và nếu gặp những chuyện như vậy bạn hãy tự nhủ đó là những cơ hội tốt để bạn rèn luyện sự điềm đạm. Hãy tự nhủ đó là những cơ hội tốt để bạn rèn luyện việc làm chủ suy nghĩ và cảm xúc của bản thân. Cuộc đời luôn có những cơ hội để cho bạn rèn luyện bản thân, phải không nào?

Và hãy nhớ, cái duy nhất mà bạn có thể kiểm soát trên cuộc đời này chính là suy nghĩ và phản ứng của bạn! 

Chúc bạn luôn cảm thấy bình tĩnh và thanh thản khi đương đầu với mọi việc xảy ra trong cuộc sống!

Nguồn dinhhuongnghenghiep.com

Thứ Ba, 1 tháng 11, 2011

Không sợ phạm sai lầm

Bất kỳ ai cũng biết trong công việc hay trong cuộc sống, bất cứ lúc nào chúng ta cũng có thể phạm sai lầm và đôi lúc vì những sai lầm đó mà chúng ta phải gánh lấy những hậu quả nặng nề! Nhưng không phải ai cũng biết rằng, qua những sai lầm đó chúng ta trở nên chín chắn hơn, suy nghĩ thấu đáo hơn. Đừng vì những sai lầm ấy mà dằn vặt, trách móc bản thân!


Tuy nhiên, không phải ai cũng rút ra được bài học cho mình thông qua những sai lầm đó mà đôi khi còn khiến cho chính bản thân họ trở nên e dè, chần chừ khi đưa ra một quyết định nào đó. Bởi vì họ sợ phạm phải sai lầm!
Đó chính là lý do khiến cho không ít người trãi qua lần thất bại đầu tiên đã không dám vững bước đi tiếp, họ thường đùn đẩy trách nhiệm cho người khác và đứng sang một bên để thừa lệnh! Họ không dám xung phong đi đầu như trước nữa! Điều này đã hạn chế sự phát triển của chính bản thân họ! nếu không thể trở thành sếp thì làm sao bạn có thể có một sự nghiệp lẫy lừng phải không? Chỉ những ai dám đương đàu với thất bại, trãi qua sai lầm này đến sai lầm khác nhưng vẫn không từ bỏ ý định của mình và gặt hái kết quả! Đó mới là những con người bản lĩnh!
Bạn biết đấy, ẩn sau một sai lầm là một bài học dành riêng cho bạn, sau từng sia lầm bạn sẽ ngẫm ra được lý do vì sao bạn lại thất bại! Tránh được sai lầm này ở lần sau sẽ đem lại thành công cho bạn! Tuy nhiên, không phải sai lầm nào cũng do bạn gây nên cả, nó xuất phát từ nhiều nguyên nhân kahcs nhau và trách nhiệm của bạn là phải tìm ra nguyên nhân đó! Chỉ lúc ấy, bạn mới cắt rễ sâu xa được và tránh những sai lầm tương tự trong tương lai!
Hãy chấp nhận sai lầm như một phần không thể thiếu được trong cuộc sống đẻ bạn không bị ám ảnh về nó quá. Bạn biết đấy, chúng ta không phải ai cũng là thiên tài vì thế chúng ta không thể không gặp sai lầm mà chỉ có thể khắc phục hậu quả của nó gây ra một cách tốt nhất mà thôi! Khi đã phạm sai lầm đừng ngồi một chỗ mà than thân trách phận, hãy cùng những người bạn của bạn tìm cách khắc phục sự cố, có như thế bạn mới đủ bản lĩnh để gánh vác trách nhiệm chứ!
Cuối cùng, bạn hãy nhớ rằng: sai lầm này sẽ không được phép mắc lại lần thứ hai ! Hãy ghi nhớ những bài học đắt giá của bạn nhé, vì thế bạn sẽ trưởng thành và chín chắn hơn!

 
Free Automatic LinkFree Automatic LinkFree Automatic LinkFree Automatic LinkFree Automatic LinkFreeFree Auto Backlink Exchange ServiceFree Backlink Exchange For SeoFree Auto Backlink Exchange ServiceTeman Link Unlimited Backlink ExchangeFree Automatic Link